Tối, cả nhóm rủ nhau đi ăn chia tay chị Jennifer Tang, hướng dẫn của đoàn. Khi Jenny đứng lên đi về, cô đòi đưa chị ra taxi rồi cũng về luôn.
Hình như đi với các quan chức bao giờ cũng vậy. Mọi câu chuyện cười rồi sớm muộn sẽ xoay đi xoay lại vào tiếu lâm đàn ông và đàn bà. Cô có thể ngoại giao được một bữa, 2 bữa, nhưng nhiều bữa thì không rồi. Mặt cô không còn cười được nữa. Cô thấy ngán.
Mỗi hội ẩm gia có một nét riêng. Hội hay đi chơi tụ tập nhau bên chung rượu tán về những chuyến đi say sưa, trong đó có hư và có thực. Hội bạn học lớp Bourne Griffith luôn hỏi thăm gia đình nhau cặn kẽ và nếu bàn công việc thì thế nào cũng bàn cãi chuyện nhân sự, chuyện luôn nóng bỏng nhất của cái bọn "không làm cho ai được" này. Một hội hay đi chơi lâu năm nữa hễ gặp nhau là phải gầy nên một đam mê mới; lúc là máy ảnh, lúc là kayak, lúc là thúc giục tất tật chị em trong hội nên đi tập lái xe cùng nhau. Trong công ty cô, những câu chuyện trong party kiểu gì cũng xoay về công việc, niềm vui và nỗi buồn đều đi qua lăng kính của nó, luôn sôi nổi, vì nghề này sôi nổi. Đi uống hay măm măm với B và CC của B thì nhẹ nhàng và thân ái. Còn lần này, đoàn có nhiều người Nhà nước quá. Mọi câu chuyện cả ngày chỉ xoay về đàn ông và đàn bà, và cô bắt đầu không ngoại giao được nữa. Thỉnh thoảng, dây thần kinh bi-di-nít của cô đứt đánh phựt.
Nhấp một chút Cao lương 58° cho biết thế nào là rượu Đài bắc, cô buông chén xuống rồi cứ thế ngồi lặng đi. Men rượu thơm ngào ngạt, nhưng mạnh quá. Cô lơ mơ quay ra hỏi nhà hàng, lơ mơ nghĩ có nên mua một chai nhẹ hơn cho mấy tay bạn đáng kính và mạnh rượu ở nhà không, rồi ý nghĩ lại nhẹ bẫng rời đi đâu mất, đến nỗi cuối cùng cô quên mua chai rượu nhẹ hơn, "chỉ có" 38°. Bên kia bàn, mọi người vẫn cười đùa với những câu chuyện tiếu lâm được sáng tác cực nhanh và cực nhạy. Cô nhớ anh!
Mỗi lần uống rượu, anh hay nhớ cô. Từ khi yêu nhau đến khi chia tay rồi làm lành rồi lại chia tay, anh luôn nhớ cô mỗi khi uống rượu. Tối nay, anh đang ở đâu? Đã từ lâu, cô dõi theo cuộc sống của anh từ xa, cố gắng không làm phiền lụy nhau. Cô không quên được. Nói đúng hơn cứ mỗi lần cô tưởng như sắp quên thì lại có một sự việc lôi cô quay trở lại. Tối nay anh có đi làm không, hay đang uống rượu với hội bạn phổ thông, hay uống một mình? Anh có bao giờ nghe cô can gián? Mà liệu cô có can được không khi chính cô cũng biết uống đủ loại rượu, thích rượu vang và thích cho bừa cả rượu vào thức ăn khi nấu cho ngon miệng? Anh có còn nhớ lần đầu say đi tìm cô và cô hốt hoảng gọi cho bạn bè hỏi cách giã rượu? Khi say, anh rất hiền. Thật tiếc là anh không nhìn thấy mình khi đó. Còn cô, cô nhớ từng lần anh say và từng lần nhìn thấy nước mắt của anh. Giá như anh hiểu cô đã sợ hãi như thế nào và cô có thể làm mọi điều miễn không phải chứng kiến điều đó. Mỗi khi hơi say say, anh hay nghĩ gì nhỉ? Khi anh ngồi với một hội bạn, mọi người nói với nhau chuyện gì? Có tán chuyện tiếu lâm hay chuyện công việc hay ai nấy im lặng chỉ cần có thời gian uống với nhau là đủ? Cô không biết. Cô chưa bao giờ hỏi và anh chưa bao giờ nói với cô chuyện đó.
Cô về phòng trước tất cả một mình, vào mạng xem báo về Việt nam và thất vọng. Cư dân mạng thi nhau đưa tin biểu tình, post bản đồ, kêu gọi tẩy chay hàng Tàu, sinh viên ở nước ngoài cũng sục sôi, nhưng nhà cầm quyền thì lặng như tờ và cấm ngặt báo chí. Qua những blog của họ, hình như phần đông người dân cũng đang lặng thinh. Ai nấy quan tâm chuyện làm ăn ngày thường hơn, hoặc giả hòa bình 28 năm đã xóa nhòa tất cả hiện thực đang ở cạnh một thằng hàng xóm to lớn và hung bạo. Một thằng hàng xóm có độ 20 thằng con trai xăm trổ lực lưỡng trong khi nhà mình có mỗi 1 thằng tuổi teen và mỗi ngày mở cửa ra lại bị xén mất con gà hay luống rau mà không thể chuyển nhà đi nơi khác được. Báo chí đang đẩy những vụ khác lên làm tin chính khi mấy chiếc mũ bảo hiểm đã nhạt. Khi cô trở về, liệu có mua được một tờ báo viết nào lên tiếng mạnh mẽ hơn, hoặc giả chỉ cần dám đưa tin về những cuộc biểu tình phản đối như đài Asia Television là đủ? Hay tất cả cũng chỉ toàn tin kinh tế và văn hóa, lại một vụ gì đó vừa xảy ra trong ngành giáo dục hay lại một cô nào đó đi thi hoa hậu để giao lưu học hỏi? Một chính phủ nhu nhược. Hình như họ đang ngồi im, rất im. Họ chờ đợi gì?
Cô nhớ anh!
Một lúc nào đó, anh có còn chia sẻ những suy nghĩ này của cô? Về cuộc đời này, về những điều cô quan tâm và không quan tâm, về việc ngày nào cô cũng nhăm nhăm vào mạng để nghe bloggers nói những điều báo chí không hé răng được? Về sự sôi sục trong bản thân cô và cả nỗi ngao ngán của cô tối nay? Liệu anh có cười những ý nghĩ của cô điên rồ và viển vông? Liệu anh có còn muốn biết cô đang nghĩ gì, cô đang ở đâu và sống ra sao? Anh có còn nhớ những chuyến đi cùng cô với bạn bè lên rẻo cao? Anh có dõi theo cô như cô dõi theo cuộc sống của anh và bực tức thay anh những hiểu lầm của người khác? Từ những điều cô đọc được về anh, cô ngày càng hoang mang. Hình như anh thay đổi nhiều lắm, nhưng hình như anh cũng chẳng thay đổi gì cả, blog của anh thấp thoáng bóng cô đâu đó.
Cô nhớ anh!

:-*
ReplyDeleteTớ cũng xúc động, zưng mờ tớ đau mắt quá bạn ạ, seo bạn lại đổi cái font chữ với cái background gây đau mắt tớ, huhu....bắt đền đền đền....
ReplyDeleteĐọc entry này tớ xúc động bạn ạ :)
ReplyDeleteNhớ bạn 2K quá..! :x
ReplyDeletenào nào, dễ nhìn hơn chưa :-*
ReplyDelete