17 Jul 2007

Entry for July 17, 2007 - Bệnh viện

(loops' blog)

ĐÊM, bóng người rảo bước trong sân, mặt cúi gằm xuống đất như thể đang cố đếm từng con kiến trên sàn. Vài kẻ cao sang, giày đen bóng lộn, hắt ra tia sáng xanh lành lạnh, bềnh bệch. Tiếng đế giầy dằn xuống nền nhà, nghe như tiếng nổ của đạn súng.

ĐÊM, còi cứu thương ủ ê văng vẳng quanh đâu đây, đập vào thành tường rồi dội ra âm thanh cộng hưởng kỳ quái. Chiếc xe trắng toát đâm sầm vào bệnh viện, cứ một giây một lần lại nhả ra làn tia sáng đỏ quạch màu máu, rải đều xuống sân sỏi đá ghồ ghề. Bóng áo trắng lẫn trong những bộ comple đen đắt tiền, hối hả chạy theo xe băng ca đang lốc cốc bò trên con đường khô trụi. Tiếng ai đó thì thầm: To lắm đấy, nhưng chết thì cũng hết thôi

ĐÊM, chợt ngước mắt nhìn lên vòm trời. Bênh viện ngập trong cây cối um tùm. Cái thứ cây ở đây thật lạ, chỉ mọc thẳng độ chừng hai mươi thước là lại toài sang nhau, quấn chặt lấy nhau tạo thành một bức màn cây rậm rịt bọc kín bầu trời. Vào đêm rằm, có người bệnh bạo gan và nhớ trăng, leo lên tận nóc nhà, nhằm tận hưởng thứ ánh sáng khai nguyên và rực rỡ ấy.

ĐÊM, không khí đặc quánh trong hương vị bệnh tật. Con người đờ đẫn vì sức ép của khoảng không sậm sịt trên cao. Thời gian như dừng lại. Tiếng cú mèo gào khàn khàn đều đặn, gợi nhớ khung cảnh chốn âm ti. Thế giới hiện thực biến mất. Chỉ còn vài chú chuột, loài vua của bóng đêm, bạo dạn nhởn nhơ chạy quanh sân, chui vào phòng, rồi ngơ ngác nhìn những đôi mắt đã giãn đồng tử, mở trừng trừng.

ĐÊM, bà bác sĩ, gầy đét trong sắc áo blouse màu cháo lòng lướt tới giường như một bóng ma. Người bệnh thiêm thiếp, trên đầu là một giàn chai lọ đủ màu nhỏ tí tách. Những ánh mắt ngước lên, sống động và hy vọng. Bà bác sĩ thở dài, chợt xoay về phía góc phòng, nơi màn hình với dòng kẻ màu xanh đang từ từ duỗi thẳng. Có tiếng khùng khục trong cổ họng, vài khuôn mặt vỡ ra.

ĐÊM đã khuya. Tiếng giầy cao gót xin xít trên sàn nhà. Thiếu phụ mặt hoa da phấn, đài các cao sang xuất hiện, bộ đồ đen nổi lên giữa bốn bức tường vàng gờn gợn. Những bóng đen cúi xuống rì rào quanh giường, có tiếng thở hắt ra. Thiếu phụ nghèn nghẹn, bỏ mũ, cúi đầu.

Mùa đông 2000, một đêm trông mẹ

No comments:

Post a Comment