12 Feb 2008

nhân diện, đào hoa . .

Hắn vừa đi xe máy trong sương vừa chửi.

Chuyện này rõ là không bình thường. Bụng hắn đầy 1 bồ chữ, nhưng quả không mấy khi hắn chửi. Mỗi khi lên xe, lòng hắn luôn phơi phới. Khi hắn đã chửi mà lại còn vừa còng cọc xe máy vừa chửi, tức là hắn đã tức, tức lắm lắm.

chitto

Đầu tiên hắn chửi trời. Ai cũng vậy, chửi Trời trước tiên vì nếu chửi ngay một đứa cụ thể thì tuy nó không có đòn sấm sét, nhưng cũng dễ phải trồng răng, mà hắn thì mảnh khảnh. Hắn chửi Trời làm ra cái lạnh chưa từng thấy trên toàn thể Vịnh Bắc bộ làm tấm thân còm cõi của hắn run lẩy bẩy trong sương giá, tay hắn bọc mấy lớp găng xanh đỏ tím vàng nhưng còn chưa ăn thua. Mắt hắn mờ tịt đi sau lớp kính mũ bảo hiểm. Trời ơi là trời, sao đã sinh ra người gầy còn sinh ra cái rét!!! Đã trọn một tháng rồi, băng không ra băng tuyết không ra tuyết, nhưng lời nói thì đông đặc lại khi vừa ra khỏi mồm. Hắn không dám chửi to. Mất hơi! Việc cốt yếu lúc này là lấy hơi. Trên đường, nhiệt độ xuống 0 độ. Trong thị trấn: 3. Trong nhà: 6.

Thứ nữa hắn chửi đời, đời sinh ra hắn thừa nghĩ suy nhưng lắm khi thiếu kiên quyết, hắn đã biết là hắn đừng có dại ra đường vào giời này, nhưng nể tình lũ bạn nói ra nói vào thế nào đó, nhất là phong thanh nghe thấy mấy đứa con gái rửng mỡ đòi đi xe máy lên núi một mình, tính đại hiệp trong hắn lại trỗi dậy, ôi tình đời, hắn lại tặc lưỡi thôi thì đi vậy. Ngày xuân tháng Tết, chúng nó đi có bề gì lại chả cong môi dồi mỏ lên vắt tên hắn ra mà réo cả năm. Thôi thì thà ta chửi người còn hơn tạo dịp cho người chửi ta. Nợ đời!

Rốt cuộc tất nhiên hắn chửi đến Người. Rét chết cò thế này, Hà thành còn biến thành cái đại tủ lạnh, thế mà cái bọn rửng mỡ ăn hết bánh chưng Tết ấy không nghĩ ra trò gì khác thì bày trò đi xe máy lên châu Mộc xem hoa. Hoa hoét gì, hắn ân hận quá đi mất. Sương giăng đặc 48h trên 2 ngày khiến mấy chiếc xe máy bò đi nhanh như sên, mất đứt sáu chục cây đường núi không nhìn thấy gì ngoài cái mũi của chính mình và vài ánh đèn vàng đi ngược lại. Mà bọn xe tải xe khách trên này, cậy đất lề quê thói, phóng như tên bắn không coi sương với muối ra gì. Ôi cái bọn trời chu đất diệt kia, hắn hận quá đi mất, nếu không có chúng, không có bữa cafe chết tiệt mà mặt đứa nào cũng hừng hực sát khí ấy, chúng nó rủ mà như không rủ, rê mà như không rê, thuyết hắn thì không chúng nó lại cứ rủ nhau, loáng một cái chúng nó đã quyến rũ hắn xong vào con đường 0 độ. Để rồi đi mới 1 ngày chúng nó đã oánh chén no nê xong ngày thứ 2 ngủ trương mắt ra đến gần giữa trưa, thỏa mãn một cách rất hạ tiện với lũ hoa cỏ chụp được trên đường, trong mấy cái vườn mờ mờ ảo ảo như rắc muối, trong khi hắn, kẻ ghi danh cuối cùng, thì hăm hở vác máy chạy vài vòng quanh thị trấn từ sáng sớm, tiếp tục khai phá. Hắn còn tinh thần hơn nhiều, chứ chúng nó thì đi chơi mà chỉ có ngủ, chúng nó có biết thưởng thức quái gì đâu, một lũ nông nổi, lúc mờ mịt sương muối cả chiều qua:Sướng! Tan sương trong bản vào gặp hoa đào hoa mận: Sướng! ngồi ăn tối vừa ăn vừa hơ giày tất ướt rượt nước sương: Sướng! Vừa đi vừa lẩy bẩy như ông già: Sướng! sưởi xong ăn bánh chưng rán với . . xách bò: sướng! Tay đỏ loét nứt nẻ: sướng! Chân ngâm nước nóng: sướng! Lúc nào chúng nó cũng cứ rúc ra rúc rích như chuột ngày, như thể năm nay năm Chuột thì cách nói chuyện cũng phải khác, Chuột Stylish! trong khi hắn một mình tiếc hùi hụi một chuyến đi gần hơn, ấm hơn, thư nhàn hơn. Giá kể hắn không kè kè với chúng, có phải giờ này hắn đang tắm suối nước nóng hoặc chạy xe thong dong dưới đồng bằng, dễ chịu biết bao nhiêu. Sướng khổ nó phải rõ ràng nhất quán, ai như chúng! Hắn chửi vắt nóc cả bọn ấy lên, nhất là giờ này, gần 11h trưa rồi, chúng nó còn ườn ra chưa chịu lên đường. Thế mà cũng đòi đi xem hoa, bọn của nợ!

Hậm hực, hắn mở lũ ảnh chụp hoa đào hoa mận trong mấy bản ven đường ra coi. Nào đâu thấy nhân diện, đào hoa tương ánh hồng là đâu, giữa những nhánh hoa đào, mặt đứa nào đứa nấy xám ngoét vì rét và chằng chịt nào là khăn nào là khẩu trang. Thân thể chẳng có tý gì thon thả hay vạm vỡ hay xếch xy mà tùm hụp mớ ba mớ bảy quần áo mưa và quần áo rét. Vườn rộng với vài ba con người bé nhỏ nom càng mênh mang. Mận xanh mướt mát cả lá lẫn quả, oèo năm nay rét quá, đào hoa không khai hội, cả khu vườn mận mênh mông chỉ thưa thoáng dăm cây đào. Nhưng mận thì ngược lại, mận không sợ rét, không chê rét, càng sương giá lá mận càng xanh mơn mởn, xanh đến nỗi dọc đường hắn đi mận độc chiếm viền một đường xanh nhấp nhô trong sương làm vạch phân định duy nhất giữa đường nhựa và vườn tược.

Lũ gà vịt trong sân cũng vậy, chúng chẳng kinh gì lạnh giá, thong dong đi lại kiếm ăn, chiêm chiếp hay ụt ịt gọi nhau kéo bè kéo lũ quanh quẩn bên chân hắn. Hắn click vào mấy tấm ảnh chụp trên cái sân đất ngắm nghía kỹ. Làng bản đi vào ống kính của hắn cũng nhiều, hoa lá cỏ cây không thiếu, nhưng
lần đầu tiên hắn đi xe máy đường trường vào cái thời tiết kinh dị như thế này, sương giá làm thui chột hết cả ý vị của chuyến đi trong hắn, tê liệt cả niềm vui sướng được cầm máy ảnh đi săn của hắn. Lắm lúc trên đường trường hôm nay, hắn đã tưởng chết vì gần như không nhìn thấy gì, tay chân đã tê cứng vì cái giá buốt xuyên từ trong xương ra không điều chỉnh tay lái được nữa. Chỉ có điều, ôi chao, cũng như bao lần, nhìn lại hoa đào ngậm vài giọt sương, mái lều nhỏ thấp thoáng trong tán cây, gà vịt lợn ngan ngỗng, phong lan đung đưa bên chái nhà, hắn lại dịu lại và không còn ghét được cái bọn đáng ghét đã lôi hắn từ trong chăn ra ấn vào sương mù rét buốt và thậm chí nguy hiểm nữa. Cuộc sống mưu sinh ban ngày lăn lộn ban đêm ôm laptop ủ trong chăn ấm lại một lần nữa chuội đi không còn hấp dẫn, hắn thở dài, thế là hắn lại một lần nữa nhượng bộ rồi. Rồi chả biết hắn còn nhượng bộ bao nhiêu cái bọn điên rồ cứ nhắc đến đi chơi là lao đầu vào đi và bao nhiêu ý định điên rồ của chính hắn nữa đây? Bâng khuâng hắn tự hỏi, hắn cần khôn ngoan cư xử cho hợp thời, nhất là hợp thời tiết, hay là cần kiên quyết một cách ngu ngốc như cái bọn bạn chết tiệt này, cứ thích là đi thôi?

Rốt cuộc, hắn lại ôm lấy cái bàn phù thủy và thay vì chửi, hắn thảy ra một cái blog ra chiều tự sự hơn: (click nào!) "Khôn ngoan và kiên định"!

6 comments:

  1. Viet hay..den chet vi cuoi =))

    ReplyDelete
  2. @Gấu: à, hôm qua mạng sao đó Edit mãi không được, đến khi được thì nhìn thấy 2 cái y như nhau, chắc xóa cái thứ 2 lại có tem rùi, he he .. .

    ReplyDelete
  3. Minh dan' con tem ro~ to vao day roi,the ma ai dam boc mat nhanh the ko biet ??? bai nay viet cu nhu anh Chi' chui? lao Ba' kien va chui? doi ay nhi? :))

    ReplyDelete
  4. Cái ảnh kia đáng cbn giá thật đấy, giá mà "hắn" xoạc rộng ra tí nữa nhỉ, hĩ hĩ hĩ!!!!

    ReplyDelete
  5. Ờ, lúc ấy tự nhiên quay lại, nhìn thấy, chị suýt ngã!
    May vẫn bình tĩnh chụp ảnh được ;-P

    ReplyDelete
  6. Cho em cười ké với =)) hố hố hố!
    Một chân rung siêu văn đẳng!!!

    ReplyDelete