
MỘT THÁNG TRƯỚC
- Lại đi Lào à
?
- Ừh, Lào bình yên một cách kỳ lạ lắm . . .
- Ghê nhỉ . . . . .
- Không có nước nào như vậy cả, con người thì rất nhân hậu . . . tháng sau có lễ hội đua thuyền, cũng là một cớ tốt để quay trở lại.
- Ở Việt nam nhiều người đểu giả quá nên phải đi tìm bình an chứ gì?
- Ơ hơ, chả liên quan hay đối lập gì nhau . . .
- Thế sao không chuyển luôn hộ khẩu sang bên đấy?
- Ề, vì mình yêu nước, được chưa 
!!!







MỘT THÁNG SAU, 9 Sep 2007
Con người bình yên thì đúng.
Còn mùa, có bình yên không?
Trước khi bước lên thuyền cao tốc, tất cả phải mặc áo phao và đội mũ bảo hiểm. Mekong mùa mưa dòng cuồn cuộn chảy đục ngầu, đây đó loáng thoáng những xoáy nước sâu hun hút. Tôi nhìn dòng sông mà fát khiếp. Thứ nhất, tôi nói không với bơi lội. Thứ 2, cái thuyền trông như con chim én trên dòng nước. Thứ 3, giả dụ có chuyện gì, nhảy xuống thì cứ cho là không chìm vì có áo fao, nhưng làm thế nào kịp cởi cái mũ bảo hiểm ??!!! Thứ 4, vừa tức vừa sợ vì trước chuyến đi này không được/bị dặn đi dặn lại phải cẩn thận như mọi lần. Mình mà có bề gì, khối người mừng phải biết 
!!!
Thời gian đi từ bến thuyền Huayxay đến Tam giác Vàng là 1h30'. Bây giờ đã 3h30 chiều, nghĩa là đi hơi liều! Nghĩa là nếu chạy đến Tam giác Vàng, nhảy lên, nhảy fóc xuống luôn không chụp ảnh không thăm thú, chạy về, thì đã là về trong bong tối trên những xoáy nước, chưa kể nếu mưa ập xuống như chiều qua thì . . . . nhưng thôi. Đi
!!!!
25 phút đầu tiên toàn xoáy nước là xóay nước. Ngay cả Sailom gan như cóc tía, đã đi vài lần cũng ngồi im không nói năng gì. Sau này, mình ngờ ngợ Sailom chưa đi lần nào, hoặc đi bằng slow boat! Tú thì lần đầu tiên đi, sợ xanh mặt. Chưa ai đi vào mùa mưa bao giờ. Chốc chốc mọi người lại rú lên khi thấy những vật đen đen nhọn hoắt đột ngột nhô lên, tưởng đá ngầm !!! Nhưng nhìn kỹ chỉ là cây cối trên thượng nguồn trôi về, lấp lửng phô mấy cái mấu lên mặt nước. Toàn những cây gỗ dài 2 đến 3m, tiết diện ít nhất 20, 30cm. Thuyền đang đi ngược dòng. Có cảm giác con én đang bay trên mặt nước chứ không bơi. Dưới đáy thuyền, sóng vỗ bồm bộp như thể ở đó toàn là đá chứ không phải nước. Tim tôi đập thình thịch. Ngay cả ông lái thuyền trông mặt cũng nghiêm nghị lại. Ngôn ngữ cách biệt, tiếng máy thì ầm ầm, chẳng hỏi han gì được. Nếu mình biết bơi, nhảy xuống đây chắc cũng trôi theo dòng như cây gỗ kia, không cách nào tấp vào bờ được.
Chẳng mấy chốc tóc tai tôi đã xổ tung khỏi dây buộc, bay tấp vào mặt bên trong mũ, thỉnh thoảng lại bịt kín cả mặt. Những xoáy nước khiến con thuyền cứ phải lượn như chim lúc sang fải lúc sang trái, lúc ách lại thả bồng bềnh theo dòng khi một sà lan to lớn lừng lững đi qua, tạt sóng cao cả mét. Chao ôi là Tam giac Vàng mùa mưa!.
Sau 25phút thì ít xoáy hơn, dòng chảy mềm đi, và bây giờ thì đã có thể trông thấy rõ hơn đâu là cây gỗ, đâu là rác trôi nổi. Tuyệt đối không thấy một ghềnh đá nào. Vẫn chưa bằng sông Cả Nghệ an, tôi nhủ thầm để vững tâm hơn.
Từng đàn chim trông từa tựa như hải âu bay dào dạt từ bờ bên này sang bờ bên kia, có lẽ đây là giờ chúng đi kiếm ăn về. Không một bóng cá nhảy khỏi mặt nước. Sailom bảo bắt cá ở Mekong trông thế mà rất khó.
Những đám bọt bẩn trên sông mang lại yên tâm cho mọi người. Nơi có bọt nghĩa là nơi dòng chảy đã chậm lại hoặc chẳng chảy gì cả, hy vọng thế
. Nhưng nhiều bọt bẩn quá thì lại mong nước trong hơn. Lý do thẩm mỹ thuần túy thôi mà!
Hơi bị lạ là không trông thấy một dòng nước nào đổ vào sông, như thể dòng chảy đã nguyên như vậy từ trên thượng nguồn, nhưng nước vẫn xoáy. Không biết mùa cạn thì cư dân đi lại như thế nào giữa những ghềnh đá ngầm chắc chắn là vô số dưới đáy sông này? Bay lượn?
Sau 1h15 phút căng thẳng, thuyền tấp vào đảo Đôn Lào. Mọi người thở phào, nhưng Sailom nói nếu muốn shopping thì hãy lên đây, Lào không mở cửa biên giới vùng Tam giác Vàng này, nên dân Lào đến đây du lịch, đứng từ bên Đôn Lào này ngóng sang. Thôi xin đủ nhé, thời gian đã ít rồi !!!
Chạy tiếp 10 phút nữa đã đến Tam giác Vàng. Bên trên phía bờ Thailand sừng sững một casino nay không dùng đến nữa, mái nâu xếp tầng tầng, tuyệt đẹp. Xa hơn chút ít, một tượng Phật đồng thau mạ vàng uy nghi nổi bật trên nền xanh sẫm của núi rừng. Phóng tầm mắt ra xa một chút là Casino mới, nằm trên đất Miến, lấp ló một chút mái nâu, trông như một thiền viện nào chứ không có gì rực rỡ hoành tráng hay mời gọi tiêu tiền. Miến mà, con người bí ẩn, thủ tục rườm rà. Cả Casino trông cũng trầm trầm, đó là bên đất Miến mà tôi sẽ không sang được.
Sailom dặn đi dặn lại không được nói tiếng nào cả, cứ coi như mình là người Lào. Tôi hơi thắc mắc vì người Việt sang Thái thì cũng chẳng cần visa, vậy sao lên đây phải sợ? Nhưng thôi! Thế là nhảy lên vùng đất của Tam giác Vàng, đi lại ngó nghiêng một lúc được chừng nửa tiếng đủ để kết luận "Chả có cái gì", xong chạy xuống.
Làm sao có “cái gì” được. Cả Sailom và Tú đều cười. Trong đầu tôi, dù Tam giác Vàng đã từ lâu không còn là trung tâm ma túy, dù Khunsai đã giao nộp vũ khí (hay “bán hết cho Mỹ” như mọi người kể) và sống yên bình, nhưng không khí ở đó hẳn phải vẫn còn cái gì đó rất chi là . . . . anh túc 
. Con người ở đó trông cũng phải khá là . . . say sưa, khá là bí ẩn mơ màng đến nàng tiên nâu, khá là . .. . . . ...
Nhưng không. Tam giác Vàng là một thị trấn khá fát triển, xây cất tử tế nhưng lại hiện đại (hiện đại một cách bình thường
) bên phía Thái lan, nơi tôi đặt chân lên. Và xa xa kia lộ ra một vụ casino Miến điện. Không khí bí hiểm chắc đã tan từ lâu ngoài một cái tên khơi gợi tò mò trong lòng du khách, một chiếc cổng chào vàng rực rỡ, những người lính canh "cửa khẩu" mặc thường phục ngồii chân chống lên phản, chân buông thõng, và luôn mỉm cười.
Gây ấn tượng nhất với tôi lại là tượng Phật vàng rực rỡ trong ánh nắng chiều đang tắt rất nhanh. Trùng điệp núi non xung quanh và dòng Mekong đỏ sẫm dưới chân chỉ làm màu vàng của tượng và nụ cười uy nghi thêm nổi bật. Ở Thái, Lào và Cambi, hình như tượng Phật và những đỉnh stupa của đền chùa vùng đồi núi đều vươn cao trên đỉnh đồi, không có gì vướng víu xung quanh, uy nghiêm và kiêu hãnh, khác với đền chùa Bắc tông ở Viêt nam thường tận dụng hang động hoặc dựa lưng vào vách núi.
Quay về còn vội vàng hơn lúc đi. Một nửa đường, con sông đã chìm trong bóng chiều chạng vạng và nửa còn lại thì tối hẳn. Thuyền đi không đèn. Tôi lại nín thở lần nữa nghĩ đến 25 phút trước khi vào bờ sẽ là đoạn tập trung xoáy nước. Vụt một cái, một con ong hay kiến gì rất to luồn thẳng xuống bên dước chiếc mũ bảo hiểm, bám chặt một bên cổ tôi. Úi cha, khi dứt được nó ra, một việc không dễ khi gió to thổi dán chiếc áo mưa vào người và chiếc áo fao quá to cản trở mọi cử động, tôi chỉ còn kịp quăng nó đi, hình như, nó lại bay tiếp
, còn cổ tôi thì nổi lên một vệt đỏ sưng vù.
NHưng may quá, lần này vì đi xuôi dòng, con thuyền lượn lờ biểu diễn ít hơn và chạy nhanh hơn hẳn. 7h30 tối, cả bọn bước lên bờ, đi xuyên qua vườn, chân nam đá chân xiêu lảo đảo. Òa, hóa ra, đó là Tam giác Vàng 
