23 Jul 2007

Entry for July 23, 2007

cha mẹ ơi, sắp phải dùng đến cái mặt trong 1 dịp đặc biệt rồi i i i i i

nhưng mà cái mặt đang có 1, 2, 3 . . . . 8 cái nốt đỏ mà mình giải thích là muỗi đốt (số đẹp của em ET8!!!)

đây là do El Nino đây, nhưng mà làm thế nào bây giờ ờ ờ ờ ờ ờ ờ ờ ờ ờ

. . . . . .. . .

. . . . .

ET8 bảo: kiêng càfe đi, trước có lần em cai 3 tháng, tạm thui mà . . .

ối cha mẹ ơi, kiêng càfe, khó thế

20 Jul 2007

Entry for July 19, 2007 - đánh vật !!!

1. Viết về châu Phi còn khó hơn là đi lần nữa.

Đã 3 tháng từ khi trở về, và không viết được quá 1/4 !!! kể cả đóng cửa blog mấy hôm ngồi viết cũng ko OK được, lại hạ xuống !!!

hu hu hu, làm thế nào bây giờ! đã bảo mà, không làm ngay là rất khó tìm lại cảm hứng, việc gì cũng vậy !!!

2. hôm qua nhận 1 tin nhắn rằng báo SV có bài hay, bình thường mình ít đọc báo này vì thấy số thì hay, số thì không, nhưng sáng nay cũng dõng dạc hỏi chị bán báo hay đi quanh hàng cà fe mình ngồi: "Chị có báo Sinh viên không ạ?" Chị ấy bảo: "hết rồi em ạ, hay em đọc Thế giới đàn ông nhé?"

Choáng mất một lúc. Suy luận: trông mặt mình phải rất Thế giới đàn bà thì người ta mới link 2 vụ việc với nhau nhanh thế

3. sáng nay thấy 1 lô blog của bạn bè bị "hit", may không đến mình.
Quái, chả lẽ mình lầm?!?
Theo mình biết thì hit có 1 nghĩa rất thông dụng, rất . . nổi tiếng, nhưng không ghi trong từ điển vì sợ các cháu nó chột lớn . .

17 Jul 2007

Entry for July 17, 2007 - Bệnh viện

(loops' blog)

ĐÊM, bóng người rảo bước trong sân, mặt cúi gằm xuống đất như thể đang cố đếm từng con kiến trên sàn. Vài kẻ cao sang, giày đen bóng lộn, hắt ra tia sáng xanh lành lạnh, bềnh bệch. Tiếng đế giầy dằn xuống nền nhà, nghe như tiếng nổ của đạn súng.

ĐÊM, còi cứu thương ủ ê văng vẳng quanh đâu đây, đập vào thành tường rồi dội ra âm thanh cộng hưởng kỳ quái. Chiếc xe trắng toát đâm sầm vào bệnh viện, cứ một giây một lần lại nhả ra làn tia sáng đỏ quạch màu máu, rải đều xuống sân sỏi đá ghồ ghề. Bóng áo trắng lẫn trong những bộ comple đen đắt tiền, hối hả chạy theo xe băng ca đang lốc cốc bò trên con đường khô trụi. Tiếng ai đó thì thầm: To lắm đấy, nhưng chết thì cũng hết thôi

ĐÊM, chợt ngước mắt nhìn lên vòm trời. Bênh viện ngập trong cây cối um tùm. Cái thứ cây ở đây thật lạ, chỉ mọc thẳng độ chừng hai mươi thước là lại toài sang nhau, quấn chặt lấy nhau tạo thành một bức màn cây rậm rịt bọc kín bầu trời. Vào đêm rằm, có người bệnh bạo gan và nhớ trăng, leo lên tận nóc nhà, nhằm tận hưởng thứ ánh sáng khai nguyên và rực rỡ ấy.

ĐÊM, không khí đặc quánh trong hương vị bệnh tật. Con người đờ đẫn vì sức ép của khoảng không sậm sịt trên cao. Thời gian như dừng lại. Tiếng cú mèo gào khàn khàn đều đặn, gợi nhớ khung cảnh chốn âm ti. Thế giới hiện thực biến mất. Chỉ còn vài chú chuột, loài vua của bóng đêm, bạo dạn nhởn nhơ chạy quanh sân, chui vào phòng, rồi ngơ ngác nhìn những đôi mắt đã giãn đồng tử, mở trừng trừng.

ĐÊM, bà bác sĩ, gầy đét trong sắc áo blouse màu cháo lòng lướt tới giường như một bóng ma. Người bệnh thiêm thiếp, trên đầu là một giàn chai lọ đủ màu nhỏ tí tách. Những ánh mắt ngước lên, sống động và hy vọng. Bà bác sĩ thở dài, chợt xoay về phía góc phòng, nơi màn hình với dòng kẻ màu xanh đang từ từ duỗi thẳng. Có tiếng khùng khục trong cổ họng, vài khuôn mặt vỡ ra.

ĐÊM đã khuya. Tiếng giầy cao gót xin xít trên sàn nhà. Thiếu phụ mặt hoa da phấn, đài các cao sang xuất hiện, bộ đồ đen nổi lên giữa bốn bức tường vàng gờn gợn. Những bóng đen cúi xuống rì rào quanh giường, có tiếng thở hắt ra. Thiếu phụ nghèn nghẹn, bỏ mũ, cúi đầu.

Mùa đông 2000, một đêm trông mẹ

16 Jul 2007

Entry for Cape Town Feb, 2007




Ảnh chụp ở Cape Town, giữa phố,

Lâu lâu nhớ châu Phi,

thường xuyên nhớ ĐI,

post lên cái để còn rủ CBN đi biển, nhỉ . . .

7 Jul 2007

Entry for mồng 7, tháng 7, thứ 7, năm 2007, 7 sắc cầu vồng




thật là một ngày đặc biệt.

thế mà từ sáng chưa thấy đủ 7 điều đặc biệt gì, đếm đi đếm lại mới có 1 bé gái chân dài ra đời vào 7h sáng là đáng kể, bực mình ghê

5 Jul 2007

Chị đừng sợ nữa

(copy từ Blog của Trang Hạ)

Câu chuyện này xảy ra tại khu nghỉ mát trên đảo Phukhet, khi đó tôi còn đang làm phiên dịch tiếng Anh-Trung tại đây.

Một hôm, trong phòng khách lớn, tôi chợt gặp một nhân viên người Nhật Bản đang bối rối an ủi một cậu bé con Tây chừng bốn tuổi, đang khóc hết sức lực, đầy thảm thiết và sợ hãi

Hỏi ra lý do tôi mới biết, nguyên cô nhân viên người Nhật này hôm đó phải chăm sóc nhiều đứa trẻ quá, nên trong lúc sơ ý khi kết thúc giờ học bóng chuyền của trẻ em, đã đếm thiếu một em, và bỏ lại em bé này ở sân bóng.

Khi cô phát hiện ra sai sót, vội vã chạy ra sân bóng dắt em về, em đã quá sợ hãi khi phải ở lại sân bóng chuyền hoang vắng một mình nên khóc thảm thiết.

Giờ thì mẹ bé, người Úc cũng đã đến, nhìn thấy con mình khóc lóc khổ sở.

Nếu bạn là người mẹ này, bạn sẽ làm thế nào? Chửi mắng cô nhân viên một trận? Hay là tức giận dắt con về, lần sau không thèm sinh hoạt "Câu lạc bộ nhi đồng" nữa? Hay là sẽ kiện lên sếp cô ta?

Không đâu! Mắt tôi thấy người mẹ này quỳ xuống an ủi đứa con 4 tuổi, rồi rất bình tĩnh bảo con:
"Không sao rồi con ạ, Chị người Nhật này không tìm thấy con nên lo lắng sợ hãi lắm, không phải chị ấy cố ý đâu. Giờ con phải ra thơm vào má chị ấy, an ủi chị ấy tí đi nào!"

Lập tức tôi chỉ thấy cậu bé 4 tuổi kia nhón gót chân, thơm vào má cô nhân viên người Nhật đang quỳ cạnh cậu, khẽ nói:
"
Chị đừng sợ, sẽ không sao đâu!"

Khi bạn cảm thấy buồn bã sợ hãi, cũng đừng quên nghĩ đến nỗi lòng của người khác.

Khi bạn giúp đỡ bạn bè, nhớ đừng làm tổn hại đến ai khác nữa.

4 Jul 2007

Entry for July 04, 2007

Hôm nay sinh nhật Thu Giang đây, đã nhiều năm rồi không gặp nó.

Giang ngồi cùng bàn từ đầu năm lớp 11 đến hết năm lớp 12. Khi đó, cả lớp gần như chưa có người yêu, còn Giang đã kịp có một mối tình sâu sắc và nghiêm chỉnh.

Sau khi chia tay cô bé một cách nghiêm chỉnh, chàng đi lấy vợ. Bây giờ, chàng vẫn thỉnh thoảng lên TV.

Giang thì không lên TV. Sau khi nổi đình đám với nhiều vai diễn trên sân khấu kịch và phim từ lúc còn bé tý, cô không lớn lên thành một nghệ sỹ lớn được vì gia đình không cho phép, nhưng cô cũng gần như chẳng còn có thể học hành gì. Giáo trình phổ thông không hợp với tính lãng mạn và ham thể thao + văn hóa hơn là nghe theo những điều khô cứng của Giang. Giang không cách nào tìm được niềm vui trong lớp học như chúng tôi, những đứa học sinh bình thường.

Tôi vào đại học, Giang đi làm. Nó được giải Văn khuyến khích toàn quốc và được vào thẳng Cao đẳng Sư phạm, nhưng học được vài ngày, nó bỏ. Chán! Giang là nghệ sỹ. 100% nghệ sỹ.

Tôi vào đại học. Hàng tuần, ít nhất là mỗi tuần một lần, tôi đạp chiếc xe mất phanh xuống khu văn công Mai Dịch chơi với nó. Hai đứa thân nhau chí chết. Tôi được nghe mọi chuyện về tất cả các tình yêu của nó, có chuyện là với một người thực, có chuyện là với Maradona hay thanh tra Katani chẳng hạn. Giang vẫn như vậy, nó không hẳn thuộc về cuộc sống này. Tôi yêu nó, cô bạn bé bỏng cao hơn tôi 10 phân với tóc nâu và mắt nâu yêu như mắt bồ câu, nói tiếng Anh với một ngữ điệu vừa chuẩn xác vừa dịu dàng. Tôi yêu cái chất bay bổng của nó.

Có một lần, phá lệ thường, nó đạp xe lên nhà tôi. Sự thật là Giang vô cùng ít đạp xe lên nhà tôi.

Ngày mai tôi sẽ thi học kỳ và đang ngồi nướng. Trong khái niệm cuộc sống của tôi, phao và quay cóp là từ mới sẽ được cập nhật vào thế kỷ sau. Tôi cũng chẳng ngại nói với Giang rằng mai tôi sẽ thi học kỳ, và ngữ âm là môn tôi kém nhất, hoặc cái gì đó tương tự thế. Nó nằm dài trên giường. Bằng một giọng đều đều vô cảm, nó kể cho tôi nghe về vụ tai nạn vừa xảy ra với người yêu nó. Anh là người đầu tiên không phải trong giới nghệ sỹ mà nó đã yêu.

Tôi khóc òa. Lúc đó tôi còn rất hay khóc òa mà chẳng hề e ngại. Trong đầu tôi, môn ngữ âm vật lộn một cách tuyệt vọng với ý muốn theo nó về khu Mai Dịch, ở bên cạnh nó và làm mọi điều trên đời cho nó bớt buồn. Tất nhiên cuối cùng môn ngữ âm thắng thế, nhưng lưu lại một cảm giác cực kỳ tội lỗi. Vừa thi xong, việc đầu tiên của tôi cũng là đạp xe từ Thanh Xuân về Mai Dịch.

Tôi xuống nhà Giang nhiều hơn trước rất nhiều, tôi sợ nó sẽ tuyệt vọng. Thời gian trôi đi. Vài tháng sau, có một lần vào mùa hạ, 2 đứa lang thang ra đầm sen trong khu Đồng Xa. Đi qua một căn nhà, Giang bảo: nhà anh ấy đấy. Tôi im lặng một cách kính cẩn không dám hỏi gì thêm. Qua lời kể của nó đã từ lâu rồi, tôi biết, anh có mẹ già, bố đi công tác bên Lào trong khi con bị tai nạn. Anh là con trai duy nhất, và mẹ anh sau cái chết của anh bị A,B,C,D,E.

Khi đi bộ về đến nhà, Giang bảo tôi, nói đúng hơn, nó tự nhiên cười hì hì mà bảo tôi, mày ạ, có chuyện này tao định bảo mày. Anh ấy chưa chết cũng chả tai nạn tai niếc gì đâu. Bọn tao bỏ nhau, cái mặt thằng ấy à, chỉ đáng A,B,C,D,E vân vân và vân vân mà thôi.

Tôi hỏi nó, tôi nhớ rằng tôi hỏi khá bình tĩnh hay nói đúng hơn là kể: Ừ, tao cũng định hỏi mày, vì tối qua tao thấy tên một người rất giống trên TV (lại TV!). Giang bảo đúng rồi, "thằng đấy" chuyển qua nhà đài làm rồi . .. .

Đến tận bây giờ, thỉnh thoảng tôi vẫn thấy tên hay thấy mặt cả 2 anh trên TV.

Từ đấy tôi không gặp lại Giang nữa, nói đúng hơn nó cũng chịu khó đạp xe đến nhà tôi nhưng toàn trúng vào lúc tôi đi học hay đi làm thêm. Có một lần, tôi gặp lại nàng trong một nhà hàng, ngồi ăn với mấy đứa bạn thân từ phổ thông, cả bọn chào nhau ríu rít. Tôi bỗng nhìn thấy bó hoa trên bàn và nhớ ra hôm nay là mồng 4 tháng 7. "Sinh nhật Giang phải không, chúc mừng nhé!" Tự nhiên, Giang ớ ra, hình như nó cũng không nghĩ rằng tôi vẫn còn nhớ sinh nhật nó.

Tao nhớ lắm Giang ạ, quên sao được! Nhưng tao chỉ nhớ như vậy thôi, chúc mừng sinh nhật mày!

Entry for July 04, 2007 - này thì 7

Cái này gọi là tệ nạn lây từ em ET28888888888. Nó tag vào mình, tức là mình phải:

" . . . Mỗi người chơi phải bắt đầu với 7 sự thật/sở thích gì đó về bản thân họ. Những người bị bắt cần phải viết vào blog của họ về 7 thứ về họ, cũng như những điều luật này. Kết thúc entry, bạn phải bắt 7 người khác và liệt kê tên của họ. Đừng quên để lại cho họ một quick comment nói rằng họ đã bị bắt và phải đọc blog của bạn . . . ”

Ôi trời ơi, mình đã bảo mình là người đa đặc điểm, thêm gì, bỏ gì bây giờ, hu hu hu . .

Thôi thử xem vậy, dẫu sao thỉnh thoảng cũng phải tự tổng kết xem mình là cái loại rì.

1. Yêu rất sớm và lập gia đình rất muộn.
Gái mà. Mở đầu và kết thúc bao giờ cũng phải dính đến yêu đương. Mọi chuyện khác, có chăng, chỉ là vỏ.
Đầu tuần này tự nhiên gặp lại "người yêu đầu" ở hàng ăn, hét ầm lên sung sướng xong tranh nhau ba hoa xít tốc. Thực ra gọi hắn là tình yêu cũng hơi oan, khi đó, cả 2 đứa còn vô cùng trẻ con.
Đến bây giờ vẫn thắc mắc không hiểu sao vợ hắn cùng tên và cùng nghề với mình, hy vọng đấy là do . Xời, ai cấm tưởng bở .

2. Thích di chuyển.
Trên xích lô, nếu như trong lòng Hà nội phố, nhưng không phải trên tất cả mọi đường, và không phải giờ nào cũng thích
Trên xe bus địa phương và phà, nếu đi nước ngoài,
Thích ngồi sau xe máy nếu đi miền núi,
Tóm lại thích nắng và gió, thích đi xa, thích tán gẫu với người lạ, he he . .

3. Rất mê số 17 và các số nguyên tố.
17 là ngày sinh và ngoài ra thích các số 7, 13. Nhưng riêng "con 17" thì thích đến mê mẩn. Cái này chịu không giải thích nổi tại sao, còn tử vi thì số may mắn của mình phải là 4, 8 hoặc tận cùng 4, 8. Hu hu, cứ trái cựa thế, thảo nào ít gặp may mắn

4. Thích uống rượu vang.
Thích nhất là vang hồng, lý do là mới được uống rất ít lần (3) nhưng mà ngon quá
Thích ăn ngon, đả đảo ăn chay mãnh liệt (như một hậu quả, đứa thích ăn ngon luôn là đứa lười lao động ). Thật đáng chê trách!

5. Năm 2006 gặp bão. Bão này luôn đổi hướng đột ngột, thiệt hại về người cho đến nay chưa tính hết

6. Rất lười, cái này đã có blog. Rất tùy hứng, cứ cái gì thấy sướng là không nhịn được. Lúc nào tức quá thì cũng khóc như trẻ con, không nhịn được (vụ này ít ai biết, may!!) Ngoài ra, thiếu đầu óc tổ chức trong công việc, nhưng đầu óc tổ chức đi chơi thì trời ơi, rất rất gì và này nọ

7. Do trận bão 2006, một số đặc điểm khác mà mình yên trí là của mình bây giờ trở nên bất định. Do vậy, không biết chắc chắn chúng có còn đại diện cho mình hay không. Thôi dừng, chuyển banh cho đội bạn.

Hay đặc điểm thứ 7 của mình là hay thay đổi nhỉ?