30 May 2007

Entry for May 30, 2007

Ốm . .
chuyện thật tầm thường. bạn hỏi ốm như thế nào thì đáp: mấy hôm nay ai cũng ốm cả, mình khỏe thì có mà ngượng à, thế là nó hì hì: ừ ốm đi, cho nó thời đại . . .
đã 3-4 đêm nay mất ngủ và mỗi ngày ăn được 1 bữa. hôm qua nghe TV thấy có một bệnh gì đó ko nhớ tên, đại loại người ta vẫn ngủ, ngủ được ít, nhưng cứ tin chắc là mình chưa hề ngủ được, tóm lại cũng là 1 dạng mất ngủ. chắc mình thuộc dạng này rồi, chứ nếu mấy ngày rồi, chiếu theo record của mình, ko chợp mắt được một tý gì thì làm sao mà sống sót và làm việc mấy hôm nay được.
một đứa bạn biết tính khí mình bảo hãy chạy khỏi Hà nội mấy hôm đi, dặn thêm nhớ mang theo cái laptop có gì còn giải trí và liên lạc . .. ha ha ha, nhất bạn, , nhưng mà rất có lý đấy. . Laptop có đủ các thứ linh tinh phinh trong đó chứ có riêng công việc ko đâu.
người suốt ngày căng ra như một sợi dây đàn, ko yếu ớt, ko ho hắng, ko hề đói, thậm chí cũng chẳng khát nữa, chỉ biết rằng mình đang rất ko bình thường, mà dường như chỉ khi tự mình nói với mình: Sao thế! ốm mất rồi à! thì mới biết đúng là đang ốm mà thôi.

21 May 2007

"Le karaoke"




Et si tu n'existais pas,
Dis-moi pourquoi j'existerais.
Pour traîner dans un monde sans toi,
Sans espoir et sans regrets.

Et si tu n'existais pas,
J'essaierais d'inventer l'amour,
Comme un peintre qui voit sous ses doigts
Naître les couleurs du jour.
Et qui n'en revient pas.

Et si tu n'existais pas,
Dis-moi pour qui j'existerais.
Des passantes endormies dans mes bras
Que je n'aimerais jamais.

Et si tu n'existais pas,
Je ne serais qu'un point de plus
Dans ce monde qui vient et qui va,
Je me sentirais perdu,
J'aurais besoin de toi.

Et si tu n'existais pas,
Dis-moi comment j'existerais.
Je pourrais faire semblant d'être moi,
Mais je ne serais pas vrai.

Et si tu n'existais pas,
Je crois que je l'aurais trouvé,
Le secret de la vie, le pourquoi,
Simplement pour te créer
Et pour te regarder

(tự nhiên đi karaoke lại gặp lại bài này, lâu lắm rồi không nhìn thấy )

14 May 2007

11 May 2007

Entry for May 11, 2007

"Chị Katty tập trung vào chuyên môn đi, blog trong giờ làm việc rồi tối về lại ngồi lọ mọ đuổi cho kịp tiến độ trong ngôi nhà biến thành ốc đảo thái độ sống và làm việc như thế là ko được đâu!!!"

Mới sáng ra đã nghe Chiu nó chửi trong blog !!!

Lang thang vào 1 blog khác thấy Chíp viết 1 cách quá chín chắn, cũng hãi. Trong khi mình thì . ..

Có những ngày, dây thần kinh bi-di-nít đứt đánh phựt. Nối được chết liền

Có những ngày, lòng như một chiếc máy tính đời cũ đã hết bảo hành, và đầu giống như mạng Yahoo sau trận động đất Đài loan dữ dội.

Ko muốn connect với ai, ko muốn biết mọi người đang làm gì và vứt béng câu hỏi mình cần làm gì, nhưng cứ lang thang trên mạng hết giờ này đến giờ khác thay cho lang thang ngoài đường, vì giao thông giờ không đảm bảo.

Mạng thì rất nhiều thứ kiểu như chim ỉa, cá từ đâu ra chỉ có cá mới biết (sao nó ko bảo là chim hay con gì khác hả giời!!), và anh Phú Quang, thế cho nên ko chỉ thần kinh bidinít mà tất cả mọi dây dẫn khác cũng thực sự là ko thể phục hồi được.

Chỉ có 1 cách, mang máy tính về nhà. Ở nhà, mình kiên quyết ko trả tiền ADSL, thế là ổn. Thế là làm cũng được 1 ít, ko bị ảnh hưởng, mà ko muốn làm thì nhìn thấy cái máy tính, ngứa mắt, lại làm vậy.

Tóm lại là mang máy tính về nhà.

Thực ra là rất muốn đi bơi, sải cánh từ đầu bể đến cuối bể vài vòng và nhất định là phải mặc bikini, thì chắc chắn sẽ vài phần hồi phục.

Vấn đề là bơi thì . . . .

Thôi tóm lại là mang máy tính về nhà

9 May 2007

Entry for May 09, 2007 - Μосква

Μосква,

Đúng 9 năm rồi.

Cô ko nhớ được hạ cánh ở Mat ngày bao nhiêu, mồng 1 hay mồng 2 tháng 5 thì phải, nhưng ngày đi là mồng 9 để còn dự 1 cuộc interview ngay ngày hôm sau ở Hà nội. Một sai lầm cơ bản!!! Mat ngày lễ chiến thắng vắng tanh. Đã xong những hoạt động kỷ niệm, phố phường ắng lặng, mọi người đi nhà nghỉ ngoại ô hoặc đi đâu hết. Cô rất ngạc nhiên khi xe lăn bánh qua mấy khu tập thể cao vút nhưng xấu xí và hoang tàn còn hơn tập thể Kim liên. Giữa mùa xuân, nhưng cỏ hoa xơ xác.

Đã đi qua mùa có hoa tuyết. Đã đi qua thời khắc giao mùa. Mat lành lạnh. Ko có gì tráng lệ như mơ ước của cô. Khách sạn Россия mà ba cô từng ở thì trông bên ngoài khô khan hơn trong ảnh rất nhiều. Dầu sao cô cũng chẳng được ở nơi cao cấp đó mà trôi về Измайлово, gần bến cuối của tàu điện ngầm nếu đi từ trung tâm, tức là khá quê rồi.

Cô đi với vài người và trở về Việt nam một mình. Tất cả những người ở lại đều trai trẻ, sung sức, hành trang gần như ko có gì ngoài những lời hứa của đồng hương, bè bạn, họ hàng rằng ở bên này làm ăn khá tốt. Phần lớn họ đều ở Gia lâm và Từ sơn. Đứng bên họ, cô là một đứa trẻ, mặc dù cô tin chắc ý định sang Nga làm ăn của họ mới là ý định của những đứa trẻ.

Mọi việc xong xuôi trong 1 ngày đầu tiên. Những ngày còn lại đối với cô chỉ còn là ngày nghỉ để chờ chuyến trở về. Rời khách sạn sau 2 ngày, cô chuyển sang nhà của 2 anh chị quen cũng xa xa. Người đàn ông tên Tuấn có vợ ở Việt nam, sau một thời gian đi lao động ở Nga tất nhiên đã có người khác. Hai vợ chồng chia tay. Tuấn và vợ mới (tạm gọi như vậy) bán hàng ở chợ. Khu chợ bị cảnh sát lục tung ngay trước ngày Lễ Lao động, và đang tạm thời đóng cửa. Chủ nhà, chiến hữu . .. đều vêu vao, chơi tá lả qua ngày. Cô có một phòng riêng trong căn nhà của họ.

Cô sẽ chẳng bao giờ quên cảm giác khi lần đầu nhìn thấy thang máy trong khu cư xá này. Nó cũ, tồi tàn, nặng nề và mỗi lần chạy, cô thót cả tim. Đứng trong thang máy, cô luôn tự hỏi liệu nó có bị rơi xuống giữa chừng hay ko. Cánh cửa nặng đến nỗi dường như việc nó tự đóng và tự mở được đều có vẻ là một phép lạ. Nhưng để vào được cánh cửa đó ko đơn giản. Tuấn giao cô 1 chùm chìa khóa riêng, khóa của vợ anh. Cô có thể mở cửa dưới, bước vào thang máy. Nhưng đến cửa căn hộ thì phải gọi và vẫn phải đến một lần cửa nữa, gõ bằng ám hiệu riêng, thì mới bước được vào nhà.

Ko làm như vậy có ngày chết. Cô hiểu vậy. Đó là Mat mà.

Có lần đi chơi về khá muộn, cô ko thể mở được cửa trước nên đi 2-3 vòng quanh op. Tự nhiên cô lần ra được một lối đi bé tý và khó nhận ra, một cửa sau, cũng thông vào đến cầu thang. À vậy là vẫn còn sơ hở. Hôm sau Tuấn và hàng xóm vội vàng gia cố lại cái khóa cửa sau.

Ko làm như vậy có ngày chết, mọi người đều bảo vậy.

Cô rất thương Tuấn và mấy chiến hữu của anh ta. Tủ lạnh đầy xuc xich ngon tuyệt, cô có thể luộc chấm ketch-up ăn bất cứ lúc nào, nổi lửa bếp bất cứ lúc nào thấy đói. Tuấn đưa cô đi chơi loăng quăng trong ngày đầu tiên cô ở Mat và lập tức bị túm 3 lần trong 1 ngày. Lần đầu khi vừa bước khỏi khu op toàn dân Việt, lần 2 trên đường, lần 3 ở Quảng trường Đỏ. Cô đi cùng, nhưng cô chỉ bị hỏi hộ chiếu có 1 lần. Tuấn bảo rằng cảnh sát Nga phân biệt được ai là dân đi học, và nhất là lớ ngớ vừa sang, như cô.

Tuấn rất thương người vợ đã ly dị hiện còn ở Việt nam. Khi nói chuyện với anh, một nửa số câu chuyện là về vợ. Rằng cô ấy chờ lâu thế thì mình có người khác, cô ấy cũng có người khác là phải. Miếng ăn mà. Rằng chẳng biết người chồng mới có thương yêu vợ thật lòng ko, khi kèm theo Nga là một đứa trẻ. Rằng bao giờ em về cầm hộ anh đôi giày này về cho Nga. Ở Việt nam ko có loại giày này. Lúc chia tài sản, anh đưa cô ấy hết, xe máy, nhà cửa, nhưng như thế vẫn còn chưa đủ. Cuộc sống ở nhà, dù thế nào, cũng khốn khó hơn ở bên này . . .

Khốn khó hơn? Cô nói vòng vo với Tuấn là dễ thở hơn, nhưng cô tin là mình chẳng mấy thành công.

Tuấn rất say sưa kể về những vụ ăn chơi khi về phép. Anh đã đi khắp các khu resort mới mở ở Việt nam, anh mở chai rượu giá bao nhiêu trong nhà hàng nào, anh đã mua cho vợ con những gì (lại chuyện về Nga tiếp!) Ở đây anh rảnh là đi Len để chơi, đưa cả vợ đi cùng mấy người bạn (vợ mới). Bọn anh picnic gần Cung điện Mùa đông . . .

Cô hỏi Tuấn những vụ cảnh sát chặn hỏi giấy tờ xong hỏi luôn tiền (cho nó tiện) và "còn 1 đồng nghiệp nữa của tao ngồi trong xe" - tức là tiền cứ gấp đôi lên . .. thì sao, anh ko thấy ngột ngạt? Cô ko dám nói cảnh đi qua 3 lần khóa cửa với những ám hiệu phòng chống trộm cướp làm cô kinh ngạc. Chuyện này chắc chắn vợ chồng Tuấn hiểu. Cô cũng ko dám nói rằng đôi giày anh mua cho Nga, kiểu rất xấu và "đề mốt", và chắc chắn là hàng Tàu chứ ko phải là hàng xịn, với số tiền ấy ở Việt nam cô thừa sức thay mặt anh đưa Nga đi chọn được 2 đôi đẹp gấp nhiều lần. Chuyện này thì ko nên nói với cánh đàn ông. Đáp lời về chuyện cảnh sát, Tuấn chỉ bình luận rằng con gái mà trông mặt non choẹt như cô thì chả có lý do gì cho chúng nó chặn bắt, chúng nó chặn anh là do hôm đưa em đi chơi Quảng Trường Đỏ, anh sơ ý ăn mặc trông quân khu quá rõ ra là dân Cộng (hôm ấy anh mặc jeans đen từ đầu đến chân, mặt thì vêu vao, trông cũng hơi hơi khiếp). Nhưng có vẻ như anh coi việc bị cảnh sát đòi tiền mãi lộ là một chuyện đương nhiên, chỉ hơi nâng cao cảnh giác là có mấy thằng lảng vảng ngay quanh op.

Mấy hôm đóng cửa chợ rồi, chưa bao giờ đóng cửa cả tuần như thế này, lại còn vài thằng ngay sát nách, toi !!!

Đến ngày thứ 2 ở Mat thì cô phát hiện ra chỗ bán mẫu đơn.

Người bán là một bà cụ hiền như trong chuyện cổ nước Nga, quàng khăn nhung đen và có giọng nói hết sức ấm áp.

Cô ko biết đó là Mẫu đơn. Thoạt nhìn, chúng giống như những nụ hồng nhung, giống-hệt! Tím đỏ, mượt mà, tròn xoe, chỉ có hương thơm là nhẹ và ngai ngái như hoa dại. Lá cành cũng lươm xươm hoang dại. Cô hỏi bà: "đây là hồng nhung ạ" - đáp lại: "ko, đây là пион" - Ồ, pion là hoa mẫu đơn chứ nhỉ? nhưng cô chưa bao giờ thấy loại hoa gì khác với mẫu đơn nhìn thấy ở Việt nam như vậy. Những bông mẫu đơn ở Việt nam nhỏ xíu bốn cánh kết thàng một chùm đỏ, lá vuông vắn gọn gàng, chẳng có gì giống với loài hoa nụ tròn xoe mà lá cành lại xanh và sắp xếp rất lung tung này. "Thật mà, cô gái, đây là những bông mẫu đơn đầu tiên của mùa xuân". "Cho cháu 3 bông, hay là 5 bông đi . .. " "Hoặc là 3, hoặc là 5, ko bao giờ mua 4 nhé". Cô ko hiểu tại sao cô quên hết nhiều thứ ở Mat nhưng ko quên được giọng nói ấm mượt như nhung của bà "или три, или пять, никогда четыре!!!”. Cô chưa gặp loài hoa nào như những bông mẫu đơn ấy. Những cánh ngoài cùng to và tròn xoe, khi chúng nở ra, những cánh bên trong dài, mảnh, như cánh hoa cúc, và vươn thẳng. Hoa tươi đến tận ngày mồng 9 khi cô về thì có bông đầu tiên bắt đầu rụng, bông to nhất. Loài hoa kỳ lạ. Rất ít cánh héo khô ngay trên cành, khi muốn rụng, chúng để nguyên sắc tím đỏ như hồng nhung và ào một cái, trút hết một lượt như thay áo. Như một khu rừng gặp gió to trút lá. Ngắm cánh hoa đã rụng trên mặt bàn mang lại một cảm giác cũng kỳ lạ như khi ngắm chúng nở trên cành. Tuấn và vợ anh ko ngạc nhiên, nhưng cô biết đối với cuộc sống vất vả của họ, cô hơi kỳ lạ, họ ko bao giờ mua hoa mẫu đơn hay hoa gì khác cắm trong nhà. Cô cũng ko biết nếu phải sống lâu ở đây, cô có bỏ thói quen hoa hoét ấy đi ko.

Những bông Mẫu đơn kiêu hãnh chẳng bao giờ ko làm cô liên tưởng một câu thơ cổ: "mỹ nhân tự cổ như danh tướng, bất hứa nhân gian kiến bạch đầu".

Ngày về, mồng 9 tháng 5, sáng sớm việc đầu tiên của cô là đi chợ mua quà và mua thêm hoa, để mang về đất Việt.

Mẫu đơn được bọc trong giấy báo. Đi qua hải quan, "chúng nó" cầm quăng cho một cái vào máy scan, vứt thêm cái túi lên trên, trời!!!

Vì cái vụ vứt hoa này mà qua cửa thứ 2, cô nhất định ko vi thiềng để cho qua số tiền đô mang theo. Chả là cô mang theo một khoản kha khá lớn để chi trả bằng tiền mặt cho đối tác nước ngoài. Phần còn lại, mang về nộp cơ quan. Nhưng cô bé và lớ ngớ, rất lớ ngớ. Ko ai nói cho cô rằng phải lấy 1 dấu hải quan vào tờ khai lúc mang vào để hợp pháp hóa khoản tiền lúc mang ra. Thế là "chúng nó", bọn chó chết, hạch cô là tại sao mang Đô vào ko khai báo.

"Nhưng lúc tôi mang vào họ ko đóng dấu, còn tôi vẫn khai bình thường, ông nhìn đây, còn cả hóa đơn khoản tiền đã trả, đây là khoản tôi mang về, khoản còn lại".

"Người đẹp, ko có dấu tức là đã ko mang vào. Đi ra nhà băng đằng kia nộp phạt."

Gay go rồi, chúng nó bắt bí. Nhà băng gì, chữ "xì ra đây" ghi rành rành trên trán, trên mắt thằng cha húi cua ấy kia kìa.

Cô đang sôi máu.

Cô hầm hầm đi ra nhà băng và nộp phạt 60 đô. Bằng khoảng 900 ngàn tiền Việt bây giờ. Thậm chí cô chưa nghĩ ra được về giải thích thế nào về chuyện ko có dấu nên phải nộp phạt. Mặc xác! Cô chỉ đang tức bọn Nga này. Ngày về mà chúng còn gây chuyện, thứ nhất, chúng cầm hoa mẫu đơn quăng một cái vào máy scan đến mức cô phải rú lên, thứ 2 là chúng đang đòi tiền cô trắng trợn. Đã thế thì nộp cho nhà nước của các người, còn các người một xu cũng ko có nhé.

Cô quay lại lấy đồ và ko quên lườm 1 cái với ý nghĩa "cho mày chết" vào mặt tay hải quan đang hằm hằm tiếc của và trên mặt đang hiện chữ "sao con này ko hối lộ mình 10 đô thôi?".

May quá, hoa mẫu đơn vẫn an toàn. Những đi Nga về cúng chuyến xúm xít xung quanh, hỏi thăm hỏi nom. Cô im lặng, chưa hết bực.

(viết dở)

4 May 2007

Entry for May 04, 2007

TRỜI THÀNH PHỐ ĐẦY MÂY

Phạm Thị Ngọc Liên

Buổi sáng có ánh mắt u uẩn nhìn lên vòm cây
Mặt trời còn lặn
Em đi trong sương sớm
Tóc buồn không bay

Trời thành phố đầy mây
Tóc em mềm như lá cỏ
Có bài hát yêu đương vẳng từ hiên nhà ai
Vẫn còn đóng cửa
Ôi bài hát của chúng mình
Làm em nhớ anh

Có gì phải mắc cỡ khi nói rằng em nhớ anh
Em nói với bầu trời đầy mây
Với những chiếc lá co ro trên cây chờ mong nắng ấm
Em nói với bờ cỏ hiền lành
Và con chim cô độc
Rằng
Chẳng biết bây giờ anh ở đâu

Trời thành phố đầy mây
Quanh em mùa thu sóng sánh
Quanh em đầy ắp bóng hình anh
Nụ cười mùa hè và tia nắng ấm
Em đang bơi trong nỗi nhớ của mình

Em bơi trong bầu trời có anh
Bài hát yêu đương ngân vang trong gió
Có gì đâu mà mắc cỡ
Khi nói rằng nhớ anh

Có gì đâu phải ngượng ngùng
Khi được khoe khoang hạnh phúc
Trời thành phố đầy mây
Tình yêu căng lồng ngực
Em biết gởi nơi nào
Nỗi nhớ của em...

(viết xong thì trời đã mưa như trút . . .)

Nguyen tieu o Swaziland